What do you want to listen to?
Redeem
VIP Center
Song
Đêm Dài Vô Tận (Phần 1)
Nguyễn Ngọc Ngạn,
Hồng Đào
5
Play
This song is temporarily unable to play
Lyrics
Uploaded byyaya_678
Huy Nga Hăn Hạnh giới thiệu chuyện ngắn,
đêm dài vô tận của Nguyễn Ngọc Ngạn qua hai giọng đọc,
Hồng Đào và tác giả.
Trời vừa hừng sáng,
Diễm đã ngừng xe trước cửa Home Depot.
Trong không gian, sương mù vẫn còn bao phủ dày đặc,
báo hiệu trước một ngày nắng gắt.
Diễm mở bóp lấy từ Kleenex,
lau hai khóe mắt đã quá mệt mỏi sau một đêm thức trắng.
Vật lộn với những diễn tiến bất ngờ,
chắc chắn sẽ làm thay đổi hẳn cuộc đời nàng từ đây.
Ngồi trong xe trông ra,
cảnh vật chung quanh dường như cũng vừa úa vàng theo nỗi yêu tư nặng chịu trong lòng diễm.
Nàng không dám nhìn mình trong gương,
nhưng biết chắc nét mặt nhợt nhạt không son phấn,
lại thiếu ngủ nguyên đêm của nàng,
giờ này trông sợ lắm.
May mà còn quá sớm không gặp ai quen.
Trên bãi đậu rộng mênh mông bao quanh cửa hàng Home Depot,
khi mới thấy rải rác khoảng hai mươi chiếc xe,
chắc toàn là của nhân viên bán hàng đến sớm.
Diễm vẫn ngồi trước yên tay lái,
dã dời đưa mắt nhìn ra góc sân xa xa,
nơi có cái ghế băng bằng đá kê dưới cái rù vải căn tròn màu cà phê sữa.
Cái ghế dài ấy đặt ở đó không phải chủ đích cho khách ngồi,
mà chỉ là mẫu hàng quảng cáo trong mùa hè đang tới.
Tuy vậy, sáng nào đám thanh niên người Mẽ cũng kéo ra đây thật sớm,
ngồi kiếm trên ghế hoặc đứng giải rác chung quanh,
sát hàng rào mắt cáo,
để chờ người ta đến gọi đi làm.
Họ là những cư dân bất hợp pháp đem sức lao động đổi lấy chút tiền lương ít ỏi,
mà chẳng ai dám kêu ca,
chẳng ai dám từ chối.
Hôm nay Diễm ra đây cũng vì họ,
Diễm cần thuê ít nhất hai người,
để giao một công việc quan trọng trong khu vườn sau nhà nàng.
Diễm chờ thêm một lúc nữa thì thấy lục tục khoảng mười gã kéo tới,
đại đa số đều bưng theo ly cà phê hoặc phì phèo điếu thuốc.
Diễm toan bước xuống để tiến lại lựa người,
thì tình cờ có chiếc xe truck cũ kĩ đậu lại ngay bên cạnh nàng.
Chiếc xe ấy,
chỉ nhìn khoáng qua,
đã biết ngay là của người chuyên làm landscape,
tức là cắt cỏ,
đốn cây, dọn vườn.
Một gá thanh niên trẻ trung, lực lưỡng,
đầy cửa bước ra,
tay cầm ly cà phê McDonald.
Chiếc xe truck bỏ gá ở đó rồi lao đi ngay.
Gá vừa bước đi mấy bước,
định nhập bọn với nhóm người đồng hương ở cuối sân,
thì diễm mở cửa xe gọi giật lại.
Gã chố mắt nhìn Diễm,
nét mặt vui mừng thoáng hiện thật nhanh trong ánh mắt.
Thời buổi này công việc khan hiếm,
mà số người ở lậu mỗi ngày một đông hơn,
nên hế có người gọi là may mắn lắm rồi,
chẳng cần biết là sẽ được giao công việc gì.
Gã gật đầu chào Diễm.
— Good morning, ma'am.
You have something for me?
Rọng anh văn của gá khá rõ ràng chứng tỏ gá ở bên này đã lâu,
hoặc trước đây có đi học,
để chuẩn bị cho việc trốn sang Mỹ.
Diễm nhìn gá hài lòng bảo.
— Tôi... tôi cần hai người.
Mắt gá sáng giựt,
gá vội,
gỡ cái nón vải cầm tay và khẩn khoản xin Diễm.
— Bà... bà cho tôi chừng năm phút nữa.
Em tôi sắp tới bây giờ.
Diễm tò mò hỏi.
— Thế em của anh nó có khỏe như anh không?
Tôi cần người khỏe.
Gã vội nghiêm trang gật đầu.
— Nó khỏe lắm, thưa bà.
Nó khỏe hơn cả tôi.
Dứt lời, gã đội nón lên và moi trong túi lấy cell-phone.
Gã nói một tràng tiếng Spanish.
Dĩ nhiên Diễm không hiểu gì,
chỉ thấy gã kết luận bằng mấy lời rực rã.
— Hurry up! Hurry up! Quick!
Họa nhiên mấy phút sau,
một gã thanh niên,
từ ngoài đường chạy nhanh vào,
tới trước mặt Diễm quăng vội điếu thuốc và gật đầu trào.
Gã thanh niên đang đứng cạnh Diễm vội giới thiệu.
«Thưa bà,
đây là Ramón, em trai tôi,
còn tôi là Fernando,
Fernando Gómez, thưa bà.
Theo thói quen ở Mỹ,
khi tự giới thiệu tên,
người ta luôn luôn chìa bàn tay ra,
và người đối diện,
khi bắt tay, cũng sẽ công bố tên mình.
Diễm biết thế, nhưng hôm nay nàng thấy không nên cho hai gã kia biết tên,
cứ để họ kêu bằng bà tốt hơn.
Qua vài lời thăm hỏi thủ tục,
Diễm thấy rõ Fernando giỏi tiếng Anh,
còn Ramón thì chỉ ấp úng vài câu căn bản.
Đã thế, Ramon lại không nhanh nhận như Fernando.
Tướng tá cục mịch, thấp người,
nhưng có lẽ vì vậy mà có sức mạnh hơn Fernando.
Thật ra thì cả hai anh em đều khá tiếng Anh,
vì gốc khác bên Mỹ thuộc loại gia đình trung lưu,
có nhiều người học thức.
Ở Mỹ không có tương lai,
nên rủ nhau bỏ trốn qua biên giới.
Nhờ tiếng Anh,
hai anh em giao dịch được ngay với người Mỹ,
chỉ có điều cách phát âm của Ramón hơi khó nghe,
vì pha chọn accent Spanish nhiều hơn Fernando.
Diễm hài lòng gật đầu bảo.
«Thôi được rồi,
tôi mướn cả hai anh em».
Hai anh em cũng hân hoan nói cám ơn.
Diễm dùng remote control khóa xe,
rồi vấy tay bảo hai gã,
đi theo vào Home Depot.
Nàng nói.
«Vào đây đã,
tôi cần mua một vài thứ lặt vặt».
Cửa hạng mới mở,
vắng khách rộng mênh mông,
Diếm nhìn ráo rác rồi đi nhanh lại khu bán dụng cụ làm vườn,
lấy hai cái xẻng và một cái xô lớn.
Fernando gật đầu nhìn Ramón,
ngầm hiểu với nhau rằng công việc hôm nay sẽ là đào đất,
làm vườn hoặc trồng cây.
Công việc này thì chẳng nặng nhọc bao nhiêu,
vì cả hai đã quá quen rồi.
Tuy vậy,
nhân lúc diễm vào quầy trả tiền,
Ramon đã hỏi thẳng anh mình bằng tiếng Spanish.
— Bái trả mình bao nhiêu một ngày?
Fernando đáp nhỏ, tao chưa có hỏi.
— Ramon dục, anh nên hỏi đi.
Hay là đòi bái trả tiền giờ?
Fernando không nói gì,
kinh nghiệm cho thấy,
dù trả tiền giờ hay trả theo ngày thì cũng đều là giá rẻ mạc,
bởi họ là dân ở lậu,
không dám đòi hỏi.
Trả theo giờ thì có thể làm tà tà,
nhưng lại sợ chủ chê lười,
lần sau không mướn nữa.
Còn trả khoán theo ngày thì phải tranh thủ,
để làm cho xong việc càng sớm càng tốt,
thường thì sẽ vất vả hơn.
Ramon lại nhắc,
anh nên đòi bái một trăm một ngày.
Nếu tính tiền giờ thì ít nhất cũng phải đòi mười hai đồng một giờ.
Fernando hơi bực mình vì thấy thằng em quanh năm thất nghiệp.
Hôm nay,
được gọi đi làm thì lại dở thói ăn mại đòi xôi gấc.
Fernando,
có những thằng bạn mẽ may mắn,
được vào làm trong những tiệm ăn Việt Nam,
phụ bếp bưng phở khối bột làm bánh,
quét dọn, đổ rác.
Nói chung là chuyện gì cũng làm,
gọi là may mắn bởi vì công việc ổn định và ăn uống đầy đủ nhưng lương bổng chẳng có bao nhiêu,
thậm chí tiền tiết cũng không được chia.
Tuy vậy chẳng đứa nào dám eo sèo vì chủ sẵn sàng,
sa thải ngay và đón người khác vào.
Cây đắng đến đâu cũng phải chịu,
bởi thân phận ở lậu đương nhiên nó phải như thế.
Anh em Fernando cũng đã nhờ bao nhiêu thằng bạn giới thiệu cho đi bưng phở,
nhưng chưa có chỗ nào trống.
Hôm nay được gọi đi làm là mừng rồi,
chả nên làm mất lòng chủ nhân.
Fernando hững hờ bảo em.
— Để lát nữa xem bãi thư mình làm cái gì đã,
rồi tao mới ra giá được.
Mày nên nhớ đàn bà bao giờ người ta cũng keo hơn đàn ông,
nhưng ít nhất tao cũng sẽ đòi mỗi đứa tám chục một ngày.
Ramon lại chỉ thiết thêm.
— Anh cứ đòi một trăm đi.
Được thì tốt.
Nếu bãi kì keo thì mình xuống tám chục cũng được.
Fonendo gật đầu rồi theo Diễm ra cửa.
Gã cũng nhìn rõ cái bất lợi của gã,
là cả hai anh em đều không có xe,
không có dụng cụ đồ nghề nên công việc bị giới hạn khá nhiều.
Vì vậy,
gã biết thân biết phận,
ít khi dám đòi hỏi.
Mặt trời vừa lên cao sau dạng cây xanh ở cuối sân,
làm tan bớt đốp sương mù mới lúc nãy còn dày đặc.
Ba người lên xe,
Fernando ngồi phía trước bên cạnh Diễm.
Ramón cầm hai cái xẻng và cái xô nhữa leo lên băng sau.
Diễm vừa mở máy, lại tắt ngay,
quay sang bảo Fernando.
«Thôi chết rồi,
quên mua găng tay cho hai anh.
Không có găng tay thì có cầm xẻng xúc đất được không?»
Fernando chưa kịp trả lời thì Ramón đáp.
«Được,
khỏi cần găng tay,
chúng tôi quen rồi».
Diễm mừng dỡ bật máy xe và nói.
«Ồi thế thì tốt quá rồi.
Thôi thôi, đi, mình đi về».
Diễm cho xe phóng nhanh ra đường,
cả ba cũng im lặng.
Khá lâu, Fernando mới quay sang,
rè rạch hỏi.
— Thưa bà,
bữa nay bà thuê chúng tôi làm gì ạ?
Diễm hở hững đáp.
— Thì cứ về nhà đi,
về nhà rồi tôi cho biết.
Ramon nóng ruột, trồm người lên hỏi.
— Bà trả anh em chúng tôi bao nhiêu một ngày?
Diễm lạnh lùng nhắc lại.
— Thì về nhà rồi tôi cho biết.
Tôi muốn hai anh là phải bắt đầu cho sớm,
để cho nó mát mẻ.
Tôi mua thức ăn trưa và ăn sáng cho ai anh nữa.
Fernando hài lòng hỏi thêm.
Dạ, thưa bà thuê chúng tôi một ngày hay là mấy ngày ạ?
Diễm nói nhanh.
Vài tiếng đồng hồ thôi,
nhưng mà tôi sẽ trả tiền cả ngày.
Rồi tất cả lại im lặng.
Khoảng hai mươi phút sau,
Diễm cho xe vào sân.
Đó là căn nhà cũ,
rộng ngang,
không có lầu,
nằm trong khu vực yên tĩnh,
được đánh giá là rất an toàn.
Bởi vậy tuy nhà cũ,
nhưng giá nhà cao hơn nhiều vùng khác.
Bãi cỏ ở sân trước,
có lẽ thiếu bàn tay chăm sóc,
lẩm trầm từng khoảng úa vàng vì thiếu nước.
Diễm xuống xe,
lấm lét đưa mắt nhìn hai bên hàng xóm.
Nhà nào cửa cũng đóng im lìm vì còn quá sớm,
và lại khoảng cách giữa hai nhà cũng khá xa,
nên chẳng ai làm phiền đến ai.
bước vô,
vẫy tay bảo hai gã vào theo.
Ramon dựng hai khách hàng ở góc phòng khách,
rồi hai nhem đứng lóng ngóng chở lệnh gia chủ.
Diễm cài then cửa chính rồi vẫy tay bảo.
"- Đây,
hai anh vào đây.
Bảo,
xuống bếp với tôi này."
Diễm đứng lại ở đầu bàn ăn,
vói tay lên tường bật đèn.
Hai gã đứng sau lưng Diễm,
sừng sốt vì thấy trên phàn nhà cạch bông,
ngay chỗ gia chủ thường đứng rửa chén.
Có người đàn ông nằm ngủ,
phủ kim toàn thân,
bằng tấm dra trải giường và cái mền trắng đục đã sờn rách.
Nhà khá rộng,
ít lắm cũng có ba phòng.
Sao lại có người phải ngủ dưới đất?
Hai gã cùng ngạc nhiên tự hỏi.
Người ấy nằm ngửa,
chỉ thò ra hai bàn chân,
vẫn còn mang đôi ba ta rất cũ.
Fernando quay sang hỏi Diễm.
— Ái ai ngủ đây, thưa bà?
Diễm điềm tĩnh nhập đề.
Đây là chồng tôi.
Ông ấy mới chết cách đây mấy tiếng.
Ramon đưa tay bấu lấy vai,
Fernando kinh hãi sứt kêu lên,
diễm thả nhen tiếp.
Bây giờ đó,
tôi nhờ hai anh đào cái huyện,
đằng sau nhà.
Khi ông ấy ra,
trồn xuống đó.
Cả hai gã cùng tái mặt,
bàng hoàng đưa mắt nhìn nhau.
Fernando chưa kịp lên tiếng thì Ramón xua tay lia lịa,
mồm lấp bắp nói,
no,
no,
rồi bước lùi ra phòng khách và định tông cửa bỏ chạy.
Diễm vội lao theo,
nắm cánh tay Ramón,
lôi lại và nói nhanh,
— Tôi trả cho anh mỗi anh một ngàn đô.
Ramon thấy con số,
một ngàn khá hấp dẫn,
nhưng vẫn run rảy lắc đầu,
vì từ ngày qua Mỹ ở lậu,
chưa bao giờ được giao một công việc ghê gớm như thế này.
Fernando bình tĩnh hơn,
tò mò hỏi diễm.
— Tại sao chồng bà lại nằm chết ở đây?
Ông ấy bị đứng tim chết tất ngờ hay là... hay là bà giết ông ấy?
Ramon đập vào vai Fernando và gắt nhẹ.
— Thắc mắc làm gì không phải chuyện của mình, tôi đi.
Diễm nhìn hai gã phân trần.
— Nói là tôi giết thì cũng không có đúng.
Chẳng qua chỉ là tai nạn thôi.
Ramon gây gắt hỏi ngay.
— Nếu là tai nạn,
tại sao bà không kêu xe cứu thương?
Bà không báo cảnh sát?
Bà đâu có ở lậu như chúng tôi mà bà sợ.
Như vậy là không phải là tai nạn.
Đến lượt, Fernando nhìn Ramon ngắt lời.
Vấn đề là mình có nhận làm hay không thôi,
còn ông ấy chết vì lý do gì là chuyện của người ta à?
Ramon lại gắt lên.
Nhận làm sao được?
Thôi đi về,
rít quát đi về.
Diễm khổ sở thuyết phục.
Khoan, khoan, khoan, khoan, khoan, để nghe tôi nói đã.
Chuyện này nó dài dòng lắm,
không thể nói vắn tắt được.
Hai anh chỉ cần biết tôi là nạn nhân,
chứ không phải là thủ phạm.
Bây giờ nè,
tôi, tôi cần hai anh giúp tôi.
bắt đầu ngay càng thơm càng tốt.
Bây giờ, để coi, bây giờ mới có tám giờ.
Chỉ độ hai tiếng là xong,
rồi mỗi anh cầm về một ngàn đô."
Fernando phân vân suy tính.
Quả thực con số một ngàn đô quá lớn,
chưa bao giờ có ai mướn gã,
chỉ có mấy tiếng đồng hồ mà trả hậu như thế.
Hốn chi,
đã có biết bao nhiêu ngày,
hai anh em ra ngồi chờ chức ở Home Depot,
để rồi lại về không chẳng ai thuê.
Tuy vậy Fernando vẫn ngần ngại,
yêu tư nói nhỏ với Diễm.
— Cảm ơn bà đã thuê chúng tôi,
nhưng mà... nhưng mà nguy hiểm lắm.
Anh em chúng tôi không dám làm.
Thà nghèo chứng nhận việc này thì... thì liều lĩnh quá.
Ramón chen vào để chấn an Diễm.
— Chúng tôi không làm.
Nhưng xin bà cứ yên tâm,
đã chúng tôi hoàn toàn sẽ giữ kíp,
không... không bao giờ nói cho ai biết.
Diếm mở cửa sau nhà bếp,
rồi nắm cổ tay Fernando lôi hẳn ra,
hàng hiên tráng xi măng.
Nàng vẫy tay gọi Ramón.
Từ nãy đến giờ vẫn run dẩy đứng bên cạnh bàn ăn,
quay mặt đi,
không dám nhìn cái xác cuộn tròn trong chăn trên nền nhà bếp.
Diếm lại phải chạy vào kéo tay Ramón,
ra hẳn ngoài hiên đứng bên cạnh Fernando.
Nàng chỉ mảnh sân,
có vuông vứt và bảo.
và bảo, Đây này,
các anh nhìn đi, đấy,
hai bên hàng xóm đều cách xa,
xa đến cả hai trăm mét,
mà trung quanh vườn nhà tôi nè,
tường gạch cao quá đầu,
không có ai thấy được hết,
mình làm gì trong sân,
hàng xóm hai bên không thể biết được.
Đấy, hai anh thấy đó,
tất cả mọi căn nhà trong khu này đều là cái loại bungalow hết, không có lâu,
cho nên đâu có ai thấy đâu mà sợ.
Thấy hai gã đứng im,
Diễm lại thuyết phục thêm.
— Trời đất ơi, đây này,
đây này, cái việc mà thuê thanh niên mẽ về làm vườn là cái chuyện quá bình thường.
Nhà nào mà trả thuê?
Nhất là sắp đến mùa hè nữa.
Dả như mà có người nhìn thấy hai anh đang làm vườn cho tôi thì người ta cũng không thể nào thắc mắc được.
Rồi Diễm bước hẳn xuống sân.
Hai gã lưỡng lựa đi theo.
Mảnh thân cỏ khá rộng,
chỉ trồng có mỗi một cây ổi ngay khát hàng hiên,
trái chiến rụng đầy quanh góc.
Cây ổi có mặt ở đó chắc đã lâu lắm bởi thân cây rất lớn và có những nhánh cao vút vượt cả mái nhà.
Tất cả phần đất còn lại trong vườn đều là thảm cỏ từ hàng hiên chạy tới sát bờ tường.
Tới góc phía tay trái,
sát bờ tường gạch,
Diễm cầm cái que,
vẽ trên thảm cỏ bức hình chữ nhật,
chiều dài khoảng hai thước,
chiều ngang nửa thước và bảo.
Này,
chỗ này đây.
Chỗ này đất mềm mà lại kín đáo nữa.
Hai anh vào lấy sẻng ra đây đào đi.
Bây giờ bắt đầu thì chừng 10 giờ là xong thôi.
Fernando cẩn thận,
đưa mắt nhìn hai căn nhà hai bên,
thì quả thực bức tường gạch đã trắng hết.
Không nhà nào thấy sinh hoạt trong sân của nhà nào.
Chẳng cần hỏi ý kiến em trai,
Fernando bảo Diễm.
À,
nếu bà trả mỗi đứa chúng tôi...
mỗi đứa đó,
hai ngàn thì chúng tôi làm.
Để đỡ mất thì giờ Diễm kết luận.
Thôi bây giờ dứt khoát.
Ba ngàn hai người.
Không bằng lòng thì tôi chạy đi tôi kêu người khác.
Tôi bảo đảm là tôi chỉ cần trả năm trăm đồng là có người làm ngay.
Lúc nãy nè, lúc mà tôi ra Home Depot đó,
có cả chục người đứng chung quanh đó.
Nhưng mà tôi nhìn thấy hai anh có vẻ đàng hoàng nên tôi mới mướn đó.
Fernando đưa mắt nhìn Ramón,
nhưng thằng em vẫn không đồng ý.
Gã hờn dỗi, bảo Fernando.
Thôi, anh muốn làm thì anh làm một mình đi.
Rồi chuyện này đổ bề ra,
cảnh sát sẽ cho lại anh em mình được bái mướn để giết chồng.
Mình cãi làm sao được?
Có tiền đâu mà mướn luật sư.
mà mướn luật sư.
Bị bắt về tội khác thì chỉ bị trục xuất,
bị bắt về tội giết người thì lên ghế điện.
Diễm đoán y ra mòn,
chậm dãi chân an.
Trời đất ơi! Đổ bể làm sao được?
Tôi thuê hai anh đến để làm vườn,
giống như mọi gia đình khác thôi.
Có gì mà đổ bể?
Hú chi dạ?
Hai anh lấy tiền xong là đi.
Tôi có gặp lại đâu.
Mà nếu sau này có đổ bể đó,
thì chỉ vì chính hai anh nói ra mà thôi.
Phonendo ngắt lời.
Nếu chúng tôi nhận lời làm cho bà thì ngu gì mà nói cho người khác biết mà.
Nói ra để tự đem thân vào tù hay sao?
Dĩ nhiên, diễn biết rõ điều này nên mới thuê họ.
Dân ở lậu,
bình thường đã ngại gặp cảnh sát,
hốn hồ lại dính vào chuyện hình sự,
dại gì mà tối giác để ra hầu tòa.
Trong lòng Phonendo,
mười phần đã đã nhận lời vì đang rất cần tiền,
nhưng vẫn nói thêm một câu để chiều ý người em.
Ư...
chúng tôi cần thiền thuật,
nhưng việc này liều lĩnh quá.
Diễm thở dài kết luận.
Thôi được rồi,
tôi bằng lòng trả mỗi người hai ngàn đồng.
Fernando vũ nhẹ lên vai Ramón và nhìn thằng em bằng ánh mắt khẩn khoản.
Trần trờ một lúc,
Ramón cũng đành gật đầu rồi quay nhanh vào nhà lấy đồ nghề.
Ramón biết ước mơ của anh mình là mua một xe xe trắc cũ,
xắm ít đồ nghề để chuyển hành sang làm landscaping.
Đây là cơ hội hiếm có để hoàn thành giấc mơ nhỏ nhoi ấy.
Gã Bảo
Nếu đã quyết định làm,
thì làm liền đi.
Giết lời, Ramon cởi áo khoác ngoài,
chỉ còn cái áo thun ngắn tay in lá cờ Mỹ,
diễm đứng với hai ngã một lúc,
dặn dò vài câu rồi bảo.
Hai anh cứ làm đi nhé.
Nhanh, nhanh, nhanh tay lên.
Tôi chạy đi bù cà phê với thức ăn sáng.
Hai anh muốn ăn cái gì,
mặc đa nồ nhé.
Ramon biết đây là cơ hội để vòi vĩnh, nên gã bảo.
Bà mua gì cũng được,
nhưng tôi cần ly cà phê Starbucks.
Nhân tiện, nhờ bà mua, mua dùm tôi gói Marlboro Light.
Diễm hỏi Fernando.
Thế còn anh thì sao?
Có cần gì không?
Có uống bia không?
Fernando vừa xúc đất vừa đáp.
Bà cho tôi mấy chai nước lọc là được rồi.
Diễm vừa vào khuất trong nhà, Ramon nói ngay.
Con mẹ này mặt mũi,
non hiền lành như thế mà dám giết chồng.
Lại còn bảo mình là nạn nhân.
Fernando cũng cùng một nhận xét như Ramón,
nhưng chưa kịp góp ý thì Diễm lại đẩy cửa bước ra,
đem theo hai chai nước,
đặt đại trên thảm cỏ và bảo.
— Này, có khác thì cứ uống tạm đi nhé.
Tôi, tôi đi mua thêm đây.
Giất lời, Diễm bước nhanh vào nhà.
Ngoài sân, hai anh em Fernando vừa hì hục đạo đất,
vừa sôi nổi bàn thán về cái chết quá lạ lùng của gia chủ.
Họ không thể hiểu nổi,
một người đàn bà nhỏ bé kia làm cách nào mà giết được ông chồng cao to hơn mình.
Còn nếu bảo là tai nạn thì tại sao không kêu cảnh sát hoặc xe cứu thương?
Hai anh em cứ thi nhau đoán già đoán non,
như hai thám tử đang học nghề điều tra.
Rồi Ramón kết luận.
Bí mật trôn sát chồng ở sau nhà tất nhiên phải là cái chết mờ ám rồi.
Fernando cũng kết luận,
thôi kệ mẹ nó,
mình cứ làm gấp đi,
xong lấy tiền là được rồi.
Ở trong nhà diễm tắt hết đèn bếp vì không muốn nhìn cái sát con chồng nằm lù lù ở đó.
Đã toan chạy ngay đi mua thức ăn sáng cho hai người làm,
nhưng nàng đứng tần gần một chút ở cửa,
rồi quay vào buồng ngủ,
nhìn lại mình trong gương.
Qua một đêm thức trắng cãi nhau với tưởng chồng nàng,
rồi vừa khóc than vừa vật lộn với cái xác chết do nàng vô tình gây nên,
đôi mắt giờ này đỏ ngầu và cay nhất như sát muối.
Nàng vào phòng tắm,
mở vòi nước ấm,
vụt lên mặt cho tỉnh táo,
rồi quay vào bồn ngủ điểm trang kỹ lưỡng,
để giấu bớt đi nét giã rời,
và để nếu có gặp người quen thì sẽ không gây thắc mắc cho ai.
Mặc dù trời còn sớm,
nàng cũng đeo kiếng đen và đẩy cửa bước ra.
Mặt cảm, tội lỗi trong lòng làm nàng lấm lép đưa mắt nhìn hai căn nhà hàng xóm hai bên.
Nhưng giờ này dĩ nhiên chưa nhà nào mở cửa.
Nàng bấm nút mở cửa xe.
Toan chui vào thì bỗng nghe tiếng gọi từ ngoài đường.
Ước bà tường đi đâu mà sớm thế hả?
Diễm giật mình quay lại.
Giờ này gặp ai tất nhiên Diễm cũng hoảng loạn,
bởi chỉ sợ họ đòi vào nhà,
khi cái xác tường vẫn còn nằm trong bếp.
May quá nàng nhận ra bà hàng xóm bên kia đường,
vẫn quen miệng gọi Diễm bằng tên chồng nàng.
Diễm định thần,
niềm nở đáp lễ.
Ờ,
ủa, bà Thu,
chịu khó quá,
ngày nào cũng chạy bộ.
Quả đúng như Diễm nói,
suốt bao nhiêu năm nay,
bà hàng xóm của Diễm sáng nào cũng jogging,
chạy ngang trước cửa nhà Diễm,
vì phía bên nhà Diễm mới có đường tráng xi măng dành cho khách bộ hành.
Mồ hôi nhễ nhại trên mặt và ướt đẫm lưng áo,
chưa kể ngày nào cũng đi gym.
Thể dục đều đặn như thế nhưng Diễm thấy bà không xuống được cân nào.
Người vẫn tròn trịa phốt phát,
bởi vì bà càng chạy nhiều càng dễ đói,
và càng ăn mạnh hơn.
Biết vậy nhưng Diễm vẫn lịch sự,
làm bộ nghiêm mặt hỏi.
Ôi thôi chết,
hình như lúc này bà gầy đi nhiều phải không ạ?
Bà Thu lát đầu cười.
Hihihi,
tôi tôi cũng chả biết nữa.
Thú thật là mấy tháng này tôi không dám đứng lên bàn cân.
Ông nhà ông cứ bảo rằng thì là em chạy như thế mà không xuống cân thì chắc có lẽ cái cân nó hư rồi á.
Hay là vì em đứng lên cái cân thì nó gãy,
không chịu đổi á.
Diễm nhấn mạnh.
Chồng bà nói đùa đấy.
Bữa nay chồng bà ốm đi nhiều.
Bà Thu vừa thở hồn hẹn vừa đáp.
Ừ thì đấy.
Thì thật ra,
tập thể dục thì để nhắm vào sức khỏe thôi.
Chứ tôi cần gì xuống cân.
Thôi,
tôi đi bà nhé.
Diễm chào tạm biệt rồi đứng nhìn theo lắc đầu.
Chui vào xe,
Diễm thoáng nghĩ đến anh em Fernando có thể vì sợ hãi mà đổi ý,
sẽ lặng lẽ bỏ đi khi nàng vắng nhà.
Nhưng nàng lại tự chấn an rằng số tiền nàng trả quá hấp dẫn,
họ sẽ không đủ can đảm tử hước.
Ở tiệm cà phê Diễm tình cờ gặp một người quen vừa bưng ly cà phê đi ra,
đó là Quyên làm nghề địa ốc.
làm nghề địa ốc.
Bị căn bệnh yên trí,
lần sáng nào cũng phải có ly cà phê Starbucks mới đủ sáng suốt để làm việc.
Quyên nổi tiếng là người ăn mặc thanh lịch.
Nhờ lúc này bán nhà rất chạy nên nàng dùng toàn hàng hiệu đắt tiền.
Ngày vợ chồng Diễm còn cơm lành canh ngọt,
Diễm mua đến ba tiệm neo,
tất cả đều do Quyên đứng làm trung gian.
Rồi khi vợ chồng Diễm dạn nứt vì thường về Việt Nam lấy vợ bé,
Quyên lại bán dùng Diễm hai tiệm để lấy tiền đưa cho Tường,
đổi lại việc Tường để lại căn nhà cho Diễm và con gái.
Quyên cùng tuổi với Diễm nên dễ trở thành bạn thân.
Nói đúng ra thì Quyên thân với tất cả mọi người vì thói quen giao tế nghề nghiệp.
Hôm nay vừa thấy Diễm,
Quyên ngạc nhiên lắm chạy lại hỏi.
Ơ,
bà này,
có bao giờ uống cà phê Starbucks đâu?
Sao bữa nay lại ghé lại đây?
Này,
mua cho kép phải không?
Diễm đang dối bời trong lòng,
nhưng càng phải làm ra vẻ thản nhiên và bảo quyên.
Ôi,
kép ở đầu già mà dễ thế.
Thế bà giới thiệu cho tôi đi.
Này,
nghe tin hạ khen là cà phê Starbucks ngon,
nên bữa nay uống thử xem sao ấy mà.
Dĩ nhiên Quyên không tin.
Nàng đoán chắc là Diễm mua cho người khác,
vì nghe đồn Diễm đã có người tình mới.
Quyên nhìn Diễm đâm đâm,
rồi lại tò mò hỏi.
Ôm à này,
nghe nói bà định đổi nhà phải không?
Hôm nọ tôi có đi ăn năm cưới,
gặp bà Trinh.
Bà bảo rằng là bà kể cho bà ấy nghe là phong thủy cái căn nhà của bà đó nó xấu lắm.
Cái thế đất nó xấu mà hướng nhà cũng không có hợp tuổi nữa.
Đâm ra là gia đạo khó mà yên vui được.
Diễm đang sốt ruột nghĩ đến ông chồng nằm chết ở nhà nêm cắt ngang.
Ừ, ừ, thì chừng nào mà đổi nhà thì đương nhiên là tôi kêu bà rồi.
Quên hiểu ý vội chia tay.
Thôi, thôi, tôi đi bà nhé.
Có cái hẹn với khách đưa đi coi nhà đây này.
Gặp lại bà sau.
Giết lời, Quyên bưng ly cà phê bước nhanh ra bãi đậu xe.
Diếm nhìn theo, lòng buồn vời vợi.
Cùng tuổi mà cuộc đời Quyên cực kỳ êm ả,
chẳng những nghề nghiệp thành công mà chồng con cũng thật đầm ấm.
Diếm nén tiếng thở dài,
chấp mắt tủi thân,
dừng dừng muốn khóc.
Nửa tiếng sau, Diễm trở về, bưng thức ăn, thức uống ra thẳng vườn sau.
Nàng thở phào, thấy hai gã vẫn đang hăng say làm việc.
Fernando trên bờ, Ramón dưới hố,
cái huyệt đã thành hình,
đào sâu tới đầu gối của Ramón.
Thấy Diễm,
Ramon quăng sẻng,
leo lên, đỡ ly cà phê và gói thuốc trong tay nàng.
Fernando cởi chần, khoe ra những bắp thịt cuồn cuộn.
Gát thuộc loại thanh niên mẽ đẹp trai,
rủ nước ra ngâm đen như tượng đồng.
Cả hai anh em cùng giật mình thấy Diễm đã hoàn toàn đổi khác,
đẹp hẳn ra so với sáng nay lúc gặp ở Home Depot.
Đàn bà bắt buộc phải có son phấn,
không ít thì nhiều.
Khuống Chi, Diễm đã 36 tuổi,
lại quá u sầu suốt mấy năm qua vì tường về Việt Nam,
ở với người khác.
Diễm vật vã khóc than,
tính tình biến đổi,
giận cá chém thất,
đến nỗi đứa con gái 13 tuổi học không được,
phải dọn sang ở với bà ngoại chỉ cuối tuần mới về với Diễm.
Hơn nửa năm nay Diễm đã lấy lại được phong độ chấp nhận cuộc sống mới,
cố gạt bỏ hình
ảnh Tường trong tim.
Thì bỗng dưng Tường về cãi nhau với Diễm đưa đến hậu quả bất ngờ là cái chết của Tường.
Số mệnh thật khát khe với Diễm,
muốn yên mà trời chẳng cho yên.
Anh em Fernando ngồi bệt trên cỏ,
mỗi đứa mở chai nước tu ẩn ngực rồi mới đốt thuốc và uống
Fernando ân cẩn hỏi Diễm,
bà không ăn gì sao?
Diễm gỡ mắt kiếng và đáp.
Tôi không quen ăn sáng.
Nàng nhìn đồng hồ rồi hài lòng bảo.
Chắc chỉ khoảng một tiếng nữa là xong đúng không?
Fernando yêu tư nói,
bà ơi,
đào hố không quan trọng.
Quan trọng là lúc khiêng sát chồng bà ra đây này.
Có ai nhìn thấy hay không?
Cái ấy mới là đáng lo.
Diễm vội gạt đi.
Hội gạt đi.
Trung quanh đây thì làm gì có ai mà thấy.
Rồi Diễm cắt đứt câu chuyện.
Thôi được rồi.
Hai anh uống, uống, uống cà phê, ăn sáng đi đã.
Tôi vào nhà lo công việc đây.
Cần gì thì cứ gọi tôi nhé.
Diễm toàn quay đi thì Ramon tò mò hỏi.
Chắc bà có người yêu khác rồi phải không?
Diễm thấy bực mình vì gã tò mò quá đáng,
nhưng vì đang cần gã nên nàng phải nhịn.
Nàng nghiêm mặt đáp.
Chồng mới chết có mấy tiếng đồng hồ mà.
Làm sao mà tôi quen với người khác được?
Giết lời nàng quay bước vô nhà,
Fernando cũng thấy em mình thiếu tế nhị nên quay sang bảo.
Không nên đi sâu vào chuyện riêng tư của người ta.
Ramón cũng đáp lại bằng tiếng mẽ,
không có người yêu,
không bao giờ giết chồng.
Fernando uống hấp cà phê rồi nói,
đã chắc gì bái giết,
biết đâu là tai nạn thật.
Ramón nhắc lại luận cứ của mình.
Tai nạn thì chắc chắn phải kêu xe cứu thương.
Chồng chết vì tai nạn thì không việc gì phải trôn lén ở sau nhà.
Fernando không nói gì thêm nữa,
uống nhanh cho cạn ly cà phê,
rồi cầm sèn nhảy xuống hố,
nối tiếp công việc của thằng em.
Trong nhà, Diễm đứng ngồi không yên,
suốt ruột mong hai gã đào cho xong cái hố,
để bỏ sát tường xuống.
Nằm bước lại cửa sổ,
đứng nhìn qua chấn sông ra con đường nhỏ trước mặt.
Dòng xe cộ bắt đầu,
nối đuôi nhau vùn vụt chạy ngang.
Bỗng có tiếng phôn reo.
Giữa căn nhà vắng lặng,
làm Diễm giật mình,
nhưng nhận ngay ra đó là tiếng phôn cầm tay của tường,
vẫn để trên quầy rửa chén.
Diễm quay vào,
nhìn số phone hiện trên mặt hình nhỏ,
Diễm biết đó là Vân,
người yêu của Tường gọi từ Việt Nam.
Bình thường nếu Tường còn sống,
thì chắc Diễm đã chụp cái điện thoại và chởi Vân một trận cho Hà dận.
Nhưng giờ này,
Tường không còn nữa.
Nàng cần giấu kín,
không để ai biết Tường có mặt ở nhà nàng,
nên nàng lờ đi không nhắc máy.
Lát nữa khi hạ huyệt,
Diễm sẽ quăng luôn cái phôn di động của tường,
để nó ngủ yên muôn đời bên cạnh tường.
Tiếng phôn của tường vừa dứt thì lại có tiếng phôn của Diễm.
Giờ này nàng không muốn bất cứ ai gọi,
nhưng đầu dây bên kia là bà mẹ,
nên Diễm phải trả lời.
Nàng nhắc điện thoại lên và hỏi ngay.
— Mẹ gọi con có việc gì không?
Con đang vội.
Bà mẹ bảo.
— Ớ,
thế mẹ chưa ra tiệm mà.
— À,
mẹ mới kho nồi thịt với lại trứng ngon lắm.
Tao ít cho một ngọt lắm.
Mẹ chia cho mày một nửa.
Đây,
nhân tiện bố mày đây này ra việc,
có việc ra phố này,
rồi bố mày này mang lên cho mày nữa, được không?
Nghĩ đến cái xác tường còn nằm lồ lồ trong bếp,
diễm bốt hoảng đáp.
– Thôi, bố đừng tới.
Mẹ,
mẹ nói bố đừng lại nhà con.
À, à, à, không,
con,
con phải đi ngay,
đi ngay bây giờ.
Bữa nay con,
con, con có khách hẹn sớm hơn thường lệ.
Con, con phải chạy ra mở cửa ngay cho họ làm.
Được,
được, đừng tới nha mẹ.
Mẹ cứ để yên đấy.
Chiều,
chiều con về con ghé con lấy nhá.
– Bà mẹ vui vẻ đác.
– Cái con này sao hôm nay hấp tá hấp tấp thế à?
Ơ thôi được rồi,
thì mẹ giữ ở đây này.
Chiều rồi về nhớ lấy về nhé.
Tao làm cả dưa giá mẹ.
Mẹ nhớ dưa giá,
muối sổi ăn với thịt kho thì là hai thứ đó là con thích nhất rồi đấy.
Diễm cảm động bảo.
– Vâng, vâng.
Con cám ơn mẹ.
Một tiếng đồng hồ sau,
Diễm đẩy cửa bếp,
bước ra thân sau xem tình hình.
Fernando đang đứng cạnh đống đất khá cao, thấy nàng,
vội dơ tay nói.
— Sâu lắm rồi.
Bà ra coi xem đã được chưa.
Diễm đi nhanh lại, nhìn xuống huyệt.
Ramon vẫn đang hì hục đào và chuyển từng sô đất lên cho Fernando,
cả hai mồ hôi đập đỉa như vỡ sối nước.
Thấy Diễm, Ramon dừng tay ngẩn lên và bảo.
— Chắc được rồi,
được rồi đấy.
Không có quan tài thì không cần sâu lắm.
Diễm gật đầu đáp.
— Thôi, được rồi.
Anh lên đi.
Hai em ngưng làm việc,
ngồi hút thuốc và uống cạn sạch hai ly cà phê,
rồi mới đứng dậy,
theo Diễm vào bếp.
Hai gã vào bùng tắm,
thay nhau rửa tay để chuẩn bị cho dây hút nghiêm trọng.
Cả chủ lấn thợ đều cực kỳ hồi hộp.
Diễm mở toan cánh cửa sau,
rồi chạy ra khân,
ngước nhìn hai bên hàng xóm.
Dù biết chẳng có ai chung quanh,
vì thân nhà nàng có tường rất cao, bao kiến,
nhưng nàng vẫn thấy tim mình đập thình thịch,
như sắc ngừng thở,
nàng quay vào đứng ở đầu bàn ăn,
giận giò.
— Bây giờ,
hai anh cứ khiêng ông ấy ra,
khiêng ra rồi bỏ xuống huyệt liền nhé,
làm càng nhanh càng tốt.
Phonendo dè dặt hỏi Diễm,
«Bà có cần lót cái gì dưới đáy không?
Tấm ly lông hay là tấm vải?
Nhà có có thừa tấm vải nào không?»
Diễm lắc đầu.
«Thôi, thôi, không cần.
Quấn hai lớp rồi.
Làm đi, tiến thành lẹ lên!»
Phonendo đưa mắt nhìn Ramon.
Cả hai mặt mũi đều hết sức căng thẳng.
Rồi Phonendo khiêng phiết đầu,
Ramon đỡ hai chân,
nhẹ nhàng mang sát tường ra cửa sau.
Ra tới hiên,
Diễm lại cẩn thận,
chạy nhanh ra giữa sân,
và lại ráo rác nhìn hai căn nhà hai bên một lần nữa,
rồi mới gật đầu,
vẫy tay làm hiệu,
rục hai gã tiến bước.
Tường vốn không to lắm,
cho nên hai anh em Fernando khiêng đi dễ dàng.
Tới huyệt.
Diễm lại rục một câu không cần thiết.
— Hạ xuống,
hạ xuống liền đi,
quăng xuống,
quăng,
lấp đất lại, bao!
Hai nhem Fernando làm theo,
cố gắng nhẹ nhàng để sát tường xuống,
rồi hai nhem quỳ bên huyệt làm dấu thanh giá,
lầm nhầm đọc mấy câu kinh nguyện theo đạo công giáo.
Dù chẳng biết người chết là ai,
anh em Fernando cũng vẫn thấy mùi lòng,
vì chết mà không có đám tang,
không có linh mục đến làm phép xác trong nhà thờ,
và nhất là không có quan tài.
Diễm lại dục.
— Lọc đất đi,
lấp nhanh dùm tôi đi mà.
— Lấp ngay,
vừa làm vừa đọc tin cũng được mà, nhanh lên.
Ngay sau đó, hai cái khẻn thoan thoát hất đất xuống,
bởi chính hai gã cũng lo sợ,
không thua gì Diễm.
Sực nhớ ra việc quan trọng,
Diễm chạy vào nhà xách ra một cái bao giác đen,
trong đó nặng nhất.
Tấm thảm chùi chân,
thường ngày vẫn để ở chỗ quầy rửa chén.
Tấm thảm ấy đêm qua thấm đầy máu của tường,
khi tường ngã xuống,
sau nhát rau đâm vào tim.
Thêm hai tấm dra giường và mấy cái khăn bông,
Diễm dùng để lau vết máu trên sàn nhà.
Riêng cái điện thoại của tường thì Diễm cẩn thận tắt đi,
rồi mới lấy búa đập nát ra.
Vì nghe nói ngày nay,
người ta có thể định được vị trí của cell-phone nếu có làn sóng.
Diễm nhát hết tất cả mọi thứ vào bao giác,
quăng xuống huyệt trôn theo tường.
Ramon vừa xúc đất vừa lầm bầm nói với vong linh của người quá cố.
Chúc ông an nghỉ trong chúa.
Anh em chúng tôi chỉ là những người làm thuê.
Ông đừng oán trách chúng tôi.
Nghĩa tử là nghĩa tận,
giờ này diễm cũng không ngăn nổi dòng lệ.
Mặc dù ba năm nay,
tường đã gây biết bao nhiêu đau khổ cho diễm.
Nàng gạt nước mắt tỷ mỉ bảo anh em Fernando.
— Khi mà lấp đất,
lấp đất đầy rồi đó,
hai anh nhớ đứng lên,
dậm chân đi, dậm chân lại,
cho đất nó lún xuống thật là chặt nha.
Nếu không,
chỉ có một trận mưa là đất nó lún xuống ngay à.
Tôi...
tôi không muốn để lại một dấu phết gì hết.
— Đây,
còn cái số đất dư.
Tôi nhờ hai... hai anh múc rừng,
đem lại đổ xuống cái hố cạnh cái cây ổi dùm tôi.
Hai anh em cùng gật đầu,
diễm lại chỉ vào nhà và nói thêm.
— Hai anh có thấy lại cái... cái bàn ping pong dựng ở vách tường kia không?
Lát nữa đó,
tôi nhờ hai anh thiêng ra,
đặt lên cái chỗ đất mới này này,
rồi đem cái lò nướng BBQ đó, để lên trên.
Nói chung là đừng,
đừng có để lại vết tích gì khiến cho người ta nghi ngờ hết nha."
Giết lời, Diễm quay vào nhà,
Ramon ngừng xúc đất,
ngởn lên bảo Fernando.
«Con mẹ này tính toán chú đáo thế,
thì rõ ràng là đã âm mưu giết chồng từ lâu rồi chứ không phải là tai nạn.
» Fernando nói xuôi theo.
«Cũng có thể.
» Ramon kết luận.
«Bởi vậy em thấy anh tính,
con mẹ đó có hai ngàn một người vẫn là còn rẻ quá.
đáng lẽ phải đòi thêm.
Fernando cười.
Mày nói chuyện lanh quanh một hồi rồi cũng vẫn lại quay về cái đề tài cũ là tiền.
Cả tuần nay tao với mày ngồi nhà,
hôm nay mới có mấy tiếng đồng hồ mà ôm về bốn ngàn.
Bốn ngàn!
Như thế là đủ lắm rồi còn gì nữa.
Trong khi hai gã xúc đất,
lấp huyệt ngoài sân,
thì trong bếp,
Diễm cung hì hục lau cọ sàn nhà,
nàng bật hết mọi ngọn đèn,
cố nhìn cho rõ,
đừng để xoát vết máu nào của tường đêm qua chảy lai láng trên nền gạch.
Lau xong sàn nhà,
tất cả khăn lau, nùi rẻ,
nàng đều bỏ vào cái bao giác,
để lát nữa đem ra đốt sau nhà.
Diếm đứng thẳng người,
nhìn lại san nhà và cắt học tủ bếp một lần nữa sau khi lau thật kĩ bằng xà bông và thuốc tẩy.
Bỗng có tiếng Fernando gọi từ ngoài hiên.
— Cuse me, ma'am.
Mời bà ra đây.
Diếm vội chạy ra.
Hân hoàn thấy hai gã đã làm đúng tất cả những điều nàng căn dặn.
Nàng đi mau lại chỗ trôn tưởng.
Cái lò bạc bơ kiêu đặt trên cái bàn ping pong,
không ai có thể hình dung mới lúc nãy còn là cái huyệt trôn người vừa nằm xuống.
Fernando còn cẩn thận,
xúc vài miếng đất khô lẫn với cỏ khô rắc lên miếng ván,
khiến ai cũng tưởng cái lò nướng đã đặt ở đó từ lâu lắm rồi.
Mọi chuyện êm xuôi,
Diễm thở phào nhẹ nhõm.
— Thôi,
cảm ơn hai anh nhiều lắm.
Hai anh vào nhà rửa tay đi.
Tốt lắm rồi.
Hai gã vô bồn tắm một lúc rồi quay ra,
Diễm đã để tiền sẵn trên bàn,
trao cho Fernando và dặn.
— Cảm ơn hai anh một lần nữa.
Đây này,
tôi tặng thêm mỗi người năm trăm,
tức là hai ngàn rưỡi.
Tổng cộng là năm ngàn.
Nhưng mà tôi xin nhé,
tôi xin hai anh tuyệt đối giữ bí mật nhé.
Fernando nhận tiền,
cảm động đáp.
— Cái này thì xin bà an tâm.
Anh em chúng tôi không đến nỗi khờ khạo mà nói cho người khác.
Chẳng lẽ chính mình lại hại mình hay sao?
Diễm vẫn nhấn mạch.
Thì chỉ sợ là các anh vui miệng thì kể cho bạn bè thôi,
hay là nhiều khi cái lúc say xưa rồi đâm ra bất cảnh.
Ramon chen vào.
Anh em chúng tôi không biết uống rượu, bà đừng lo.
Tiến chân hai gái ra cửa, Diễm bảo Fernando.
Ôi, thưa chết!
À,
anh, anh, anh, anh cho tôi xuất hôn được không?
Cần gì thì tôi kêu trực tiếp,
khỏi phải ra hôn để bố tìm người.
Phonando móc bóp lấy ra tấm danh tiếp trao cho Diễm,
rồi nửa đùa,
nửa thật bảo.
Bà cần làm việc gì khác thì bà hãy kêu chúng tôi,
chứ nếu mà lại đào huyệt trôn người thì xin bà đừng kêu.
Diễm xoay nắm cửa, cười buồn đáp.
«Nhà này bây giờ thì chỉ còn có một mình tôi thôi.
Muốn trôn thì cũng đâu còn ai để trôn nữa đâu.
Thôi, ok, goodbye!» Ok, goodbye.
Fernando định nhờ Diễm trở ra Home Depot,
tụ điểm gặp gỡ đồng hương ở lậu.
Nhưng biết Diễm đang tăng ra bối rối nên lại thôi.
Trời bắt đầu nắng gắt,
hai anh em vừa đi bộ dọc theo lề đường,
vừa bàn tán những ngày tương lai của Diễm.
Ramon cười bảo anh.
Bài đang cô đơn,
anh nhắm vô nổi bài không?
Em thấy rõ là bài có cảm tình với anh đấy.
Hay là anh nhào vô đi,
vừa có tiền xài,
vừa có gấy tờ hợp pháp để ở lại.
Fernando cười đáp.
— Tao lấy bái,
rồi mai kia bái viết tao,
rồi bái cần đào huyệt trôn tao thì bái mướn ai?
Một mình mày đào không nổi đâu,
mệt lắm.
Cả hai cùng cười lớn và bước đi trong cái nắng oi nồng rất khó chịu.
Nhưng đó là một ngày vui,
rất hiếm hoi trong đời hai gã,
bởi trong túi mỗi đứa có đến hai ngàn rưỡi.
Khai gã đi rồi,
nhà chỉ còn mình diễm,
nàng thở vào nhẹ nhõm vì vừa chút hết mọi lo âu đè nặng trong lòng từ đêm qua đến giờ,
trôn song tường, xóa bỏ mọi dấu vết án mạng,
là hoàn thành một công tác cực kỳ to lớn.
Từ nay chỉ cần cẩn trọng,
tránh mọi sơ hở là được.
Tuy nghĩ đơn giản như thế,
nhưng ngay sau đó,
nàng trợt thấy quạnh hiu lạ lùng,
và cảm nhận ngay cái không khí giờn giờn vây quanh,
khiến bỗng dưng tim đập thành thịch.
Nàng vẫn ở đây một mình từ mấy năm nay,
tường bỏ đi rồi con gái dọn sang nhà bà ngoại,
chỉ có mình nàng thôi thủi vào ra,
nhưng mãi hôm nay nàng mới thật sự thấy trống trải.
Căn nhà này từ nay không còn như xưa nữa,
bởi tường đã nằm chết ngay ở trong bếp,
và bây giờ an nghỉ vĩnh viễn ngoài góc vườn,
khi cách bồn ngủ của Diễm vài chục giước.
Tự dưng,
Diễm thấy rùng mình như có luồng gió lạnh bất ngờ vừa thổi qua khai cửa.
Bỗng có tiếng điện thoại gheo,
Diễm lật đật chạy vào bồn ngủ,
mở bóp lấy cell-phone.
Đầu dây bên kia là Mỹ,
nhân viên làm neo ở tiệm của Diễm.
Đó là tiệm neo Rosie.
Tiệm cuối cùng Diễm còn giữ lại,
là nguồn thu nhập duy nhất của nàng mấy năm nay.
Tiệm nằm trong khu sang trọng,
có khách thường trực khá đều đặn,
vì năm cô thợ có tay nghề vững vàng lại nói được tiếng Anh để tiếp truyền khách hàng đa số là người Mỹ Trắng.
Hôm nay, bận trôn phát trồng,
Diễm quên thẳng là phải ra mở cửa lúc 10 giờ.
Mỹ hỏi.
Ơ,
chị đi chưa?
Em với con Xuân chờ gần nửa tiếng đồng hồ rồi đây này,
không có ai mở cửa cho tụi em vào.
Diễm thật nhớ ra vội đáp.
Ôi thôi chết, chị xin lỗi.
Nhà có chuyện khẩn cấp,
mới giải quyết xong.
Ờ, chờ chờ chị nhé,
chị ra ngay bây giờ.
Mỹ lại thêm.
Có một bà khách đến tiệm lúc mười giờ,
em phải xin lỗi rồi hẹn bà ấy nửa tiếng sau trở lại.
Chị ra ngay nhé.
Diễm cầm chìa khóa lao ra cửa và nói.
Ừ, ừ, chị, chị đi liền bây giờ.
Bye em.
Mười lăm phút sau,
Diễm có mặt, hai ba lần xin lỗi đám nhân viên rất dễ thương của nàng.
Mở cửa thong,
Diễm trao chìa khóa kết tiền cho Mỹ,
rồi bảo chung các cô.
«Chị có việc phải chạy về nhà.
Chút xíu nữa chị trở lại nhé.
Các em cứ cứ làm việc đi nhé.»
Tất lời nàng bước nhanh ra xe,
đậu ngay trước cửa tiệm.
Nàng ngồi trong xe, không mở máy,
lấy cell phone gọi cho Hôn.
Nhưng Hôn không trả lời.
Nàng gọi hai lần nữa,
Hôn vẫn không nhắc phone.
Nàng text cho Hôn một câu ngắn gọn.
«Em xong việc rồi,
anh gọi cho em.»
Rồi nàng lại ngồi thừa một lúc,
đầu óc hỗn độn.
Không biết phải làm gì,
chờ mãi không thấy Hôn gọi lại.
Nàng thở dài, mở cửa chui ra,
và lại quay vào tiệm.
Hân là người tình mới của Diễm mà sáng nay lúc ở cà phê Sa Bắc,
Quyên có nhắc đến nhưng Diễm lờ đi không xác nhận.
Hai người quen nhau hơn nửa năm,
tình còn đang trong thời kỳ rất mạn nồng.
Hân cũng phải đối phó với một hoàn cảnh tương tự như Diễm.
Vợ Hân về Việt Nam,
gặp lại người bạn cũ rồi yêu nhau.
Chỉ khác một điều là khi Huân khám phá ra vợ ngoại tình,
anh rất khoát ly dị ngay,
dù trong tim rất đau đớn và nối tiếc.
Còn Diễm thì cứ dùng rằng vì quá yêu chồng,
vẫn còn nuôi hy vọng một ngày,
tưởng sẽ quay lại.
Mẹ Diễm cũng mấy lần bảo.
Ơ hay thì đàn ông nó về Việt Nam,
trai gái lăng nhăng là cái chuyện thương.
Thì đến mấy cái lão già còn già hơn bố mày kia kìa,
xuống gần xuống lỗ rồi còn bị trúng rủ rỗ nó cứ húm chi là trai trẻ như trong may.
Thôi con à, bây giờ có con có cái rồi,
nhịn đi, nhịn một tí đi,
rồi nay mai nó nghĩ ra nó quay lại.
Thì biết là nó bây giờ nó không còn thương mày thì nó phải thương con nó nữa chứ.
Thôi đừng cứ ẩm ý lên như thế.
Bà mẹ nói đúng ý Diễm.
Đúng ở điểm là Diễm chưa muốn chia tay tường,
nên chỉ khóc lóc nghiêu kéo,
lúc thì chửi rùa,
lúc thì van xin.
Mấy cô nhân viên ở tiệm Rosie suốt ngày bàn tán về chuyện tình của Diễm.
Ai cũng tội nghiệp Diễm,
vì cứ lâu lâu lại thấy Diễm nhòa lệ phải đeo kiếng đen ngồi ở quầy tính tiền,
hai ba cô súm vào suối.
Chị ơi,
bỏ quách ông ấy cho rồi.
You are so beautiful.
Chị trẻ đẹp như thế thiếu gì người muốn nhào vào.
Việc gì cứ phải là bám theo ông ấy.
Diễm cười buồn đáp.
Ừ thì nhiều khi chính chị chỉ cũng tự trách mình sao lại mình là yếu đuối hèn hạ thế không biết.
Nói câu ấy Diễm cảm thấy xấu hổ thật.
Nàng nhớ lại,
một lần Tường trở về làm hòa với Diễm,
xin lỗi vợ bằng thái độ hết sức chân thành.
Diễm mừng lắm.
Vì Tường ở lại cầm một tuần với Diễm,
mấy hôm sau có người đến gặp Tường đòi nợ,
suốt tiền không lớn lắm,
chỉ có mười ngàn đô.
Tường nhận tiền bên Việt Nam,
trả nợ ở bên này.
Tường phân trần vài câu,
Diễm lấy mười ngàn trả dùm Tường.
Vài hôm sau,
Tường lại đi mất.
Diễm ngồi khóc,
và thề không bao giờ còn nghĩ đến Tường nữa,
mà Diễm vẫn yếu lòng,
để mình bị gạt.
Mỗi lần như thế,
nàng chỉ đành tự an ủi,
và chữa ngợm với đám nhân viên trong tiệm rằng.
— Chắc là số chị chưa giích được nợ với ông ấy.
Một cô nói.
— Chị ơi!
Nợ ngân hàng mới khó giích chứ nợ tình thì có gì đâu mà khó.
Anh thua lỡ chị thôi.
Em thật là em thấy ông ấy không có xứng đáng một tí xíu nào mà sao chị cứ tiếc phía núi vậy hả?
Vì thương Diễm,
nói chung các cô trong tiệm đều tức rùm cho Diễm và hét lời sui Diễm rất hẳn tưởng.
Vì có Mỹ lớn tuổi nhất,
tay hòm chìa khóa của Diễm,
là người chưa bao giờ có ý kiến.
Nhân lúc Diễm vắng mặt,
Mỹ mới bảo các cô.
Này,
chúng bay nha,
trẻ người non dạ,
đừng có suối tầm bậy tầm bạ nha.
Không bao giờ nên suối người ta bỏ chồng,
dù là cái thằng chồng nó phản bội.
Người yêu cũng vậy,
chứ đừng nói gì là vợ chồng.
Tao bị một lần rồi đấy nè,
tao tởn tới già.
Cặp vợ chồng con Như,
bạn thân của tao,
lúc cơm không lành,
canh không ngọt, nó chửi chồng thậm tệ và tuyên bố dứt khoát về li dị.
Tao thì tao tội nghiệp quá,
nên tao xúi nó li dị cho rồi đi,
vì tao biết rõ là thằng chồng nó vô cùng cả trớn.
Ai rè,
hai vợ chồng tụi nó hòa lại với nhau,
thế là chúng nó oán tao,
bảo tao xúi bậy.
Từ đó nè,
tao nguyện trong lòng tao là chuyện vợ chồng của người ta không bao giờ tao xía vào.
Cả đám cùng gật cù học hỏi kinh nghiệm.
Mỹ lại thêm.
— Tao nói thật đấy nhé,
ngay cả khi người ta hỏi ý kiến,
tao cũng không dám cho ý kiến luôn.
Chứ nói chi là người ta không hỏi mình mà mình cứ tự, tự nhảy vào.
Mình đâu có phải là người trong cuộc đâu mà biết rõ những khúc mắt của người ta.
Đứng ở ngoài thì bao giờ mà trả sáng suốt?
Nhưng Diễm thì yếu đuối thật,
ai cũng biết.
Cậm chí,
khi Tường yêu cầu chia tài khoản để ly vị,
Diễm gạt nước mắt,
bán hai tiệm neo,
đưa tiền cho Tường,
tương đương với trị giá nửa căn nhà nàng đang ở.
Thế mà rồi, sau đó Diễm cũng vẫn không tiến hành thủ tục ly hôn.
Dại hơn nữa là đã đưa tiền bán tiệm neo cho Tường,
mà vẫn không bắt Tường ký giấy sang tên căn nhà cho một mình Diễm,
nghĩa là nàng vẫn hy vọng Tường quay lại.
Ai hỏi thì nàng lại đem con gái ra để tự giải thích.
Ừ thì tại vì cháu Vicky nó còn bé,
nó mới có mười mấy tuổi à.
Tôi, tôi không muốn ly dị vì tội nghiệp con gái tôi.
Thật ra trong thâm sâu,
Diễm vẫn tự hỏi,
đáng lẽ Tường phải đòi ly dị hoặc con bé,
người yêu của Tường ở Việt Nam,
phải bắt Tường ly dị mới đúng?
Bởi nếu Tường không có giấy chứng nhận độc thân thì làm sao cưới con bé ở Việt Nam được?
Và vì Tường không thúc giục ly dị,
khiến Diễm lại cứ mong manh tin Tường rằng chuyện tình trong nước của Tường chỉ là chuyện qua đường,
như mẹ nàng nói,
sớm muộn gì,
Tường cũng sẽ về lại với mẹ con nàng.
Hơn hai năm sau,
Diễm mới hoàn toàn tuyệt vọng,
không còn chông mong gì Tường trở lại nữa.
Nói đúng ra thì sau hơn hai năm mòn mỏi,
Diễm tình cờ gặp huân,
rồi yêu huân,
nàng mới rứt hẳn được mọi lưu luyến đối với Tường.
Bây giờ Diễn Mĩ nhìn ra những lời các cô thợ neo của Diễm nói là đúng.
Thế giới này có biết bao nhiêu người đáng yêu,
không phải chỉ có mình tưởng.
Mà tại sao nàng lại khổ đau vì một người không xứng đáng?
Hôn đến tiệm neo thăm Diễm.
Nàng giới thiệu với mọi người,
ai cũng chúc mừng Diễm.
Từ đó,
nàng yêu đời hẳn lên,
cười đùa suốt ngày với đám nhân viên.
Nàng bảo.
— Chị ngu quá!
Đáng lẽ là phải nghe lời tụi em khớm hơn.
Dù sao thì chị cũng cảm ơn tụi em.
Mỹ lắc đầu cãi.
— Chị nói thế là không đúng.
Trong tình yêu đâu có ai nghe lời ai bao giờ.
Chẳng qua là giờ này chị gặp được tình yêu mới,
chị mới quên được ông chồng cũ.
Chứ đâu phải là vì chị nghe lờ mấy con nhỏ này đâu.
Một cô chen vào bảo Mỹ.
— Thôi bà ơi,
lúc nào cũng chết lý.
Nghe mệt quá.
Mỹ quay sang nhìn Diễm và hỏi.
— Em nói có đúng không, chị Diễm?
Rồi Mỹ bảo mấy cô thợ trẻ.
Tao nói để tụi bay đừng có mừng,
vì tưởng là chị Diễm nghe lời tụi bay mà dứt khoát với ông Tường.
Chị ấy chỉ nghe lời con tim của chị ấy mà thôi.
Tao nói thật nhé,
không gặp anh Huân thì giờ này chưa chắc chị Diễm đã dứt khoát hẳn với ông Tường.
Đúng không chị?
Diễm ngợ ngùng, chấp mắt gật đầu.
Con nhỏ này,
giỏi thật đấy.
Cứ như là đi guốc trong bụng người ta.
Mỹ kết luận.
– Ừm,
như vậy thì chị đừng có nói là,
đáng lẽ chị phải nghe lời các em sớm hơn,
mà phải nói rằng,
tiếc quá chị không gặp anh Huân sớm hơn mới đúng.
Cả tiệm cùng cười và phục là Mỹ nhận xét sâu sắc.
Show more
Artist
Nguyễn Ngọc Ngạn
Hồng Đào
Uploaded byThanh Thuy
Choose a song to play