
Song
Thảo Vy
LK Nhạc Sống - Trữ Tình Disco - Duyên Phận

12
Play
Download
This song is temporarily unable to play
Lyrics
Uploaded byyaya_678
Phận là con gái chưa một lần yêu ai
Nhìn về tương lai mà thấy như sông rộng đường dài.
Cảnh nhà léo đơn,
bầy em trưa lớn chiếu đôi vai gánh nhau hùng nhằn.
Thầy mẹ thương em,
nhớ tim người xe duyên,
Lòng câu máu em đậu bén cho in một bóng thuyền.
Lửa đôi tình duyên,
còn chưa lưu luyến,
Từng lá me bay nhớ kỷ niệm hai chúng mình
Ngày đó quen nhau vương chút tình trên tóc mây
Đôi mắt thơ ngây,
hoa nắng ưm đầy
Đẹp tựa như lá me bay nên tình anh trót vời
Ngày đó yêu nhau chúng ta thường qua lối này
Từng lá me bay vương gót hài hoa bướm say
Tờ nắng đơm bông trên má em hồng
Chuyện từ một đêm cuối nẻo một người tiến một người đi
Đẹp tựa bài thơ nỡ giữa đêm sương nỡ tận tâm hồn
Chuyện một mình tôi chép súng tâm tình tặng người chưa biết một lần
Vì giây phút ấy tôi tình cờ hiểu rằng Tình yêu đẹp nghiên đời là tình yêu khi đơn cuối
Vào chuyện tự ký quát bờ vai một mình áo lạnh đường khuya
Bồi hồi người trai hứng nẻo đêm sâu dấu tình yêu đầu Tình yêu đâu?
Vì còn tìm nhau lối về ngõ hẹp còn chờ in dấu chân anh
Nềm thương đến đó bây giờ vàng yên đời
Dù gió đua ra sao còn đẹp những khi quên anh
Tôi quen biết anh giữa một đêm thật tình cờ
Và ngoài kia vẫn mưa rơi
Tình chưa thành lời vì còn ngày tình gián dối
Rồi ta đã quên nhau và cho nhau phút hẹn hò
Cõi tàu vang lên xe mãi đêm thật hài hùng
Bên nhau phút giây này sợ ngày mai cách xa nhau
Sợ câu tạ tư và sợ đường tình mãi lối
Phố đêm đèn mơ răng răng,
màu trắng như vì sao gối đầu ngủ yên.
Phố đêm nhiều lần suy tư,
khi nhớ còn trong đời những ngày thương tích lắm.
Mấy đêm làm múa trăng gầy,
cho nên
còn tính say mềm.
Trước thêm ngàn lời vô vơ,
vì người hay mơ dòng đời như thơ.
Nhớ ngày nào hoa nắng ngủ trên cây thương lá vàng của ta.
Mãi bơ vơ bay khắp nẻo vô tình cho người yêu ước mơ.
Người đi khai phá nét kiều xa,
Tuy lửa khách xa nhà,
mà vẫn luôn yêu đời,
Bằng câu ca tính cường,
hề mùi trong giấc mơ,
Dù bận khoáng chương.
Chưa yêu lần nào,
biết ra làm sao,
biết trong tình yêu như thế nào
Nồng sâu là bào,
nào đó được đâu lòng người ta,
ai biết có sai lâu.
Qua bao thời gian,
sống trong bình an,
lớn yêu người ta dèo trái ngang.
Nồng sâu tùy sông,
làm sao mà trông chưa đỗ bên,
biết nơi nào đúng châu.
Người ta đến theo họ hàng đôi bên Một ngày nên duyên một bước em nên người vỡ ghiêng
Bỏ lại sâu lưng bầy em ngỡ ngác đứng chung theo mắt đường buồn
Thầy mẹ vui hơn mà lệ tràn dưng dưng Dặn do con yêu phải sống theo ra đào bên chồng
Ta xa nhau lúc hè về rơi sát phượng buồn,
Néo đường thành lỗ gói nguộn trời.
Vùng luyến thương ơi,
mùa thủ dâng cao,
Biết rằng người yêu đang mong xin hiếu dùm,
Lứa còn đốt cháy quê hương.
Giờ đã xa nhau những kỷ niệm xin vấy chào,
Vùng lá me bay năm tháng dài thương nhớ ai.
Thường nhớ làm gì tình mình như lá mia rơi trên dòng suối biến thơ
Về cái nước đầm dưới,
nghe hai su câu hơi hơi
Chân nào về năm khăn,
nhớ nhau qua lại cũng gần.
Một lần về U Minh,
nghe mũi kéo nhớ rừng Cà Mau.
Mai mốt Cà Mau em lớn,
tuy úc má xưa soán đẹp hơn
Cà Mau đường đi không khó,
mà chỉ khó có sông vắng đỏ
Em đứng mình ơn mẫu hương,
duyên dáng mời khách lạ ngàn phường
Đà Mau mặc thêm áo mới,
về Cà Mau là thấy thương em rồi.
Ai lớn nên không từng hẹn hò,
không từng yêu đương
Nhưng có mấy người tìm được một tình yêu ngát thương
Một
người tìm vui mãi tận trời nào ra lạnh hồn
Một người trợt nghe gió dữa mênh mông
Nó giữa mình mong dẫn vào trong lòng
Và một mình tôi chép xong tâm tình
Tặng người chưa biết một lần
Vì trong phút ấy tôi tìm mình thi thầm
Giờ đã gặp được một nụ hoa lỡ về đêm
Ánh đèn thật buồn,
cô đơn càng rết mượt,
Nhớ người thật nhiều đánh gọi thầm tên thua.
Tôi theo lối xưa đến tận nơi mình hẹn hò,
Hôm nay phố đông người ngại ngùng tôi đứng trong anh.
Đợi qua từng giờ lòng cảm bồi hồn sao xuyên,
Và tôi bước băng buông vinh chua cay lấn thèm thôn.
Trở lại sân ga đón tàu tôi về một mình,
Bao nhiêu ước mơ đầu chìm vào cơn nước trôi mau.
Con đường xưa em đi,
vàng lên mái tộc thề,
Ngo hồn dâng tay tê
Anh làm thơ vô quy
Khách qua đường lắng nghe
Chuyện tình ta đã ghi
Nhưng mùa trăng vô quy
Vì mưa gió không về
Lối mòn anh vướng đi
Có nào huyên đôi mi
Ngóng theo đường vắng hue
Hỏi còn ai cố chi
Người dân quê tôi sống trăng,
đã bao đời dầm mưa dài năng
Đồi lấy chén cơm thơm ngò,
như sữa mẹ mát ngọt đời khô
Sông quê tôi đổ về ba ngã,
cây trái ngọt dòng phố xa
Đường qua trường Khánh có người bán quà,
Tùa chệ trù hiếm ta lừa thiệt.
Về đây quê hương sống trăng,
lũy tre
làng hàng dưa rợp bông
Dù đi bốn biển năm châu,
xa quê rồi mới hiểu lòng đau
Đôi khi
trộm nhìn em,
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
Từ giờ ra sao em có còn đôi má đào như ngày nào
Kể từ khi vắng anh em như tấm vai lùa nhau
Thương thâu đêm giấc mong xanh sao Anh có về nào ai đón đưa em
Đôi khi
trường nhìn anh,
xem đôi tay giắn phong chạt năm xưa,
anh có còn mê sống hồ quá tầm.
Kể từ khi vắng ánh,
em như tấm vai lùa nhầu
Đêm thâu đêm giấc ngủ xanh sao
Anh có bể nào ai đón ai đưa
Không về thắm hiên
Bóng ngã dây ta
Hoàng hôn đếm đâu đây màu tím dần trong hồn ta
Muốn không gian ngừng tan
Nếu đôi chân thời gian
Ngừng trôi cho giây phút chia ly này kéo dài
Trước khi phân kỳ ước sao cho tàu
Xe lăn trong đêm quất xa dần biết đầu tiên,
Mưa thu bay bay xác xe lòng ướt vai mềm,
Hoàng hôn dần buông,
Mà ai còn đứng im trong chiều sương xuân.
Tâm tư cô đơn chết con tàu nỡ sao đành
Đem yêu thương đi đến nơi nào cách đôi tình Đường bao nhịp nỗi tình trăm nghìn mỗi hương theo một vòng.
Lòng cố trông vời,
một người xa cuối trời.
Đời đây, phiền gát canh dài,
hè ấm đôi lời,
Mình còn nhớ khương hoài.
Anh ơi,
màu áo phong xương,
Mình ước quý hoàng,
được ban tay chính nàng.
Dần hoa,
dần hét ân tình,
tình đến bao giờ?
Hỏi đường xưa mà nhớ con đường xưa em đi,
Thời gian có quên gì,
đám hòn kia vẫn ghi.
Ghi một đêm trăng thanh,
quán bền đường vắng thanh,
Chỉ còn em với anh.
Sông quê tối đổ về ba ngã,
Cây trắng ngọt dòng phố xa
Đường qua trường Khánh có người bàn hoa Tùa trệ tùa hiếu ta lừa thiệt
Về đai tâm thâm người bàn khờ me Nghe hát dù kê già điêu muôn lâm thôn
Về đây quê hương sóng trăng,
Lũy tre
làng hàng dưa rập bông.
Dù đi bốn biển năm châu,
Xa quê rồi mới hiểu lòng đau.
Đôi khi
trờ mỉm mẹ,
Xôi gương chan đím cho đời thêm tươi, Thương tí thơi,
tô phấn hậu sáng nhằn.
Mùa xuân cung quà mang theo túi dài ngọc ngà
Đêm qua đêm tính chọn tương lai
Mơ thanh một ngày con yêu chân tràn
Cuộc đời là bế cá
anh trôi theo
tôi thêm tôi thêm
Mưa thu bay bay xác xe lòng ướt vai mềm,
Hoàng hôn dần buông,
Mà ai còn đứng im trong chiều sương xuống.
Tâm tư cô đơn chết con tàu nở sao đành,
Đem yêu thương đi đến nơi nào kết đôi tình,
Đường bao nhiệt nỗi,
Tình trăm nghìn mỗi hương theo một bóng.
Chân mây đợi chính xe xưa về trước
Hoàng hôn
Nếu mai đây về,
cung trên chuyến tàu
Sân ghe vẫn cứ người và ngoài kia vẫn mưa rơi
Tình chưa thành lời vì còn ngài tình rán rối
Rồi ta đã quên nhau và cho nhau phúc hè
Nhìn về tương lai mà thấy như sông rộng đường dài.
Cảnh nhà léo đơn,
bầy em trưa lớn chiếu đôi vai gánh nhau hùng nhằn.
Thầy mẹ thương em,
nhớ tim người xe duyên,
Lòng câu máu em đậu bén cho in một bóng thuyền.
Lửa đôi tình duyên,
còn chưa lưu luyến,
Từng lá me bay nhớ kỷ niệm hai chúng mình
Ngày đó quen nhau vương chút tình trên tóc mây
Đôi mắt thơ ngây,
hoa nắng ưm đầy
Đẹp tựa như lá me bay nên tình anh trót vời
Ngày đó yêu nhau chúng ta thường qua lối này
Từng lá me bay vương gót hài hoa bướm say
Tờ nắng đơm bông trên má em hồng
Chuyện từ một đêm cuối nẻo một người tiến một người đi
Đẹp tựa bài thơ nỡ giữa đêm sương nỡ tận tâm hồn
Chuyện một mình tôi chép súng tâm tình tặng người chưa biết một lần
Vì giây phút ấy tôi tình cờ hiểu rằng Tình yêu đẹp nghiên đời là tình yêu khi đơn cuối
Vào chuyện tự ký quát bờ vai một mình áo lạnh đường khuya
Bồi hồi người trai hứng nẻo đêm sâu dấu tình yêu đầu Tình yêu đâu?
Vì còn tìm nhau lối về ngõ hẹp còn chờ in dấu chân anh
Nềm thương đến đó bây giờ vàng yên đời
Dù gió đua ra sao còn đẹp những khi quên anh
Tôi quen biết anh giữa một đêm thật tình cờ
Và ngoài kia vẫn mưa rơi
Tình chưa thành lời vì còn ngày tình gián dối
Rồi ta đã quên nhau và cho nhau phút hẹn hò
Cõi tàu vang lên xe mãi đêm thật hài hùng
Bên nhau phút giây này sợ ngày mai cách xa nhau
Sợ câu tạ tư và sợ đường tình mãi lối
Phố đêm đèn mơ răng răng,
màu trắng như vì sao gối đầu ngủ yên.
Phố đêm nhiều lần suy tư,
khi nhớ còn trong đời những ngày thương tích lắm.
Mấy đêm làm múa trăng gầy,
cho nên
còn tính say mềm.
Trước thêm ngàn lời vô vơ,
vì người hay mơ dòng đời như thơ.
Nhớ ngày nào hoa nắng ngủ trên cây thương lá vàng của ta.
Mãi bơ vơ bay khắp nẻo vô tình cho người yêu ước mơ.
Người đi khai phá nét kiều xa,
Tuy lửa khách xa nhà,
mà vẫn luôn yêu đời,
Bằng câu ca tính cường,
hề mùi trong giấc mơ,
Dù bận khoáng chương.
Chưa yêu lần nào,
biết ra làm sao,
biết trong tình yêu như thế nào
Nồng sâu là bào,
nào đó được đâu lòng người ta,
ai biết có sai lâu.
Qua bao thời gian,
sống trong bình an,
lớn yêu người ta dèo trái ngang.
Nồng sâu tùy sông,
làm sao mà trông chưa đỗ bên,
biết nơi nào đúng châu.
Người ta đến theo họ hàng đôi bên Một ngày nên duyên một bước em nên người vỡ ghiêng
Bỏ lại sâu lưng bầy em ngỡ ngác đứng chung theo mắt đường buồn
Thầy mẹ vui hơn mà lệ tràn dưng dưng Dặn do con yêu phải sống theo ra đào bên chồng
Ta xa nhau lúc hè về rơi sát phượng buồn,
Néo đường thành lỗ gói nguộn trời.
Vùng luyến thương ơi,
mùa thủ dâng cao,
Biết rằng người yêu đang mong xin hiếu dùm,
Lứa còn đốt cháy quê hương.
Giờ đã xa nhau những kỷ niệm xin vấy chào,
Vùng lá me bay năm tháng dài thương nhớ ai.
Thường nhớ làm gì tình mình như lá mia rơi trên dòng suối biến thơ
Về cái nước đầm dưới,
nghe hai su câu hơi hơi
Chân nào về năm khăn,
nhớ nhau qua lại cũng gần.
Một lần về U Minh,
nghe mũi kéo nhớ rừng Cà Mau.
Mai mốt Cà Mau em lớn,
tuy úc má xưa soán đẹp hơn
Cà Mau đường đi không khó,
mà chỉ khó có sông vắng đỏ
Em đứng mình ơn mẫu hương,
duyên dáng mời khách lạ ngàn phường
Đà Mau mặc thêm áo mới,
về Cà Mau là thấy thương em rồi.
Ai lớn nên không từng hẹn hò,
không từng yêu đương
Nhưng có mấy người tìm được một tình yêu ngát thương
Một
người tìm vui mãi tận trời nào ra lạnh hồn
Một người trợt nghe gió dữa mênh mông
Nó giữa mình mong dẫn vào trong lòng
Và một mình tôi chép xong tâm tình
Tặng người chưa biết một lần
Vì trong phút ấy tôi tìm mình thi thầm
Giờ đã gặp được một nụ hoa lỡ về đêm
Ánh đèn thật buồn,
cô đơn càng rết mượt,
Nhớ người thật nhiều đánh gọi thầm tên thua.
Tôi theo lối xưa đến tận nơi mình hẹn hò,
Hôm nay phố đông người ngại ngùng tôi đứng trong anh.
Đợi qua từng giờ lòng cảm bồi hồn sao xuyên,
Và tôi bước băng buông vinh chua cay lấn thèm thôn.
Trở lại sân ga đón tàu tôi về một mình,
Bao nhiêu ước mơ đầu chìm vào cơn nước trôi mau.
Con đường xưa em đi,
vàng lên mái tộc thề,
Ngo hồn dâng tay tê
Anh làm thơ vô quy
Khách qua đường lắng nghe
Chuyện tình ta đã ghi
Nhưng mùa trăng vô quy
Vì mưa gió không về
Lối mòn anh vướng đi
Có nào huyên đôi mi
Ngóng theo đường vắng hue
Hỏi còn ai cố chi
Người dân quê tôi sống trăng,
đã bao đời dầm mưa dài năng
Đồi lấy chén cơm thơm ngò,
như sữa mẹ mát ngọt đời khô
Sông quê tôi đổ về ba ngã,
cây trái ngọt dòng phố xa
Đường qua trường Khánh có người bán quà,
Tùa chệ trù hiếm ta lừa thiệt.
Về đây quê hương sống trăng,
lũy tre
làng hàng dưa rợp bông
Dù đi bốn biển năm châu,
xa quê rồi mới hiểu lòng đau
Đôi khi
trộm nhìn em,
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
Từ giờ ra sao em có còn đôi má đào như ngày nào
Kể từ khi vắng anh em như tấm vai lùa nhau
Thương thâu đêm giấc mong xanh sao Anh có về nào ai đón đưa em
Đôi khi
trường nhìn anh,
xem đôi tay giắn phong chạt năm xưa,
anh có còn mê sống hồ quá tầm.
Kể từ khi vắng ánh,
em như tấm vai lùa nhầu
Đêm thâu đêm giấc ngủ xanh sao
Anh có bể nào ai đón ai đưa
Không về thắm hiên
Bóng ngã dây ta
Hoàng hôn đếm đâu đây màu tím dần trong hồn ta
Muốn không gian ngừng tan
Nếu đôi chân thời gian
Ngừng trôi cho giây phút chia ly này kéo dài
Trước khi phân kỳ ước sao cho tàu
Xe lăn trong đêm quất xa dần biết đầu tiên,
Mưa thu bay bay xác xe lòng ướt vai mềm,
Hoàng hôn dần buông,
Mà ai còn đứng im trong chiều sương xuân.
Tâm tư cô đơn chết con tàu nỡ sao đành
Đem yêu thương đi đến nơi nào cách đôi tình Đường bao nhịp nỗi tình trăm nghìn mỗi hương theo một vòng.
Lòng cố trông vời,
một người xa cuối trời.
Đời đây, phiền gát canh dài,
hè ấm đôi lời,
Mình còn nhớ khương hoài.
Anh ơi,
màu áo phong xương,
Mình ước quý hoàng,
được ban tay chính nàng.
Dần hoa,
dần hét ân tình,
tình đến bao giờ?
Hỏi đường xưa mà nhớ con đường xưa em đi,
Thời gian có quên gì,
đám hòn kia vẫn ghi.
Ghi một đêm trăng thanh,
quán bền đường vắng thanh,
Chỉ còn em với anh.
Sông quê tối đổ về ba ngã,
Cây trắng ngọt dòng phố xa
Đường qua trường Khánh có người bàn hoa Tùa trệ tùa hiếu ta lừa thiệt
Về đai tâm thâm người bàn khờ me Nghe hát dù kê già điêu muôn lâm thôn
Về đây quê hương sóng trăng,
Lũy tre
làng hàng dưa rập bông.
Dù đi bốn biển năm châu,
Xa quê rồi mới hiểu lòng đau.
Đôi khi
trờ mỉm mẹ,
Xôi gương chan đím cho đời thêm tươi, Thương tí thơi,
tô phấn hậu sáng nhằn.
Mùa xuân cung quà mang theo túi dài ngọc ngà
Đêm qua đêm tính chọn tương lai
Mơ thanh một ngày con yêu chân tràn
Cuộc đời là bế cá
anh trôi theo
tôi thêm tôi thêm
Mưa thu bay bay xác xe lòng ướt vai mềm,
Hoàng hôn dần buông,
Mà ai còn đứng im trong chiều sương xuống.
Tâm tư cô đơn chết con tàu nở sao đành,
Đem yêu thương đi đến nơi nào kết đôi tình,
Đường bao nhiệt nỗi,
Tình trăm nghìn mỗi hương theo một bóng.
Chân mây đợi chính xe xưa về trước
Hoàng hôn
Nếu mai đây về,
cung trên chuyến tàu
Sân ghe vẫn cứ người và ngoài kia vẫn mưa rơi
Tình chưa thành lời vì còn ngài tình rán rối
Rồi ta đã quên nhau và cho nhau phúc hè
Show more
Artist

Thảo Vy21 followers
Follow
Popular songs by Thảo Vy

Tình Trót Mồ Côi
The Orchard05:22

Tình Khao Khát
SKYMUSIC04:56

Em Yêu Mưa Mùa Hạ (#1)
BELIEVE MUSIC00:45

Em Yêu Mưa Mùa Hạ (#2)
BELIEVE MUSIC00:45

Phận Bạc
The Orchard05:15

Phải Duyên Hay Nợ
The Orchard03:55

Hợp Khúc Xuân Về Trên Làng Quê
The Orchard05:01

Hợp Khúc: Hòn Vọng Phu
The Orchard07:37

Tình Xưa Vụng Dại
The Orchard04:18

Em Yêu Mưa Mùa Hạ
BELIEVE MUSIC03:45
Popular Albums by Thảo Vy

Em Yêu Mưa Mùa Hạ
Thảo Vy

Người Tình Không Đến
Thảo Vy
Uploaded byTHE HUY